Ngày Xưa Tôi Thầm Yêu Một Người Thiếu Nữ

"Ngày xưa, tôi âm thầm yêu một nàng thiếu nữ/ Tóc em lâu năm như gió bấc thu/ Ngày xưa, lúc hoa sữa thơm ven mặt hồ/ Theo năm mon em mập từng ngày/ gần như kỷ niệm không bao giờ phai".

Nhạc sĩ thế Duy lưu giữ lại: Đó là 1 trong những đêm cuối thu. Gió thu thoảng chuyển hương hoa sữa từ hồ Thiền quang quẻ tới. Trong form cảnh rất dễ chạnh lòng ấy, đại trượng phu trai Nguyễn chũm Duy vừa bước vào tuổi "băm" tự dưng thấy đối chọi côi. Tối hôm đó anh với các bạn đã sở hữu với nhau một buổi tối ấm cúng và chan hòa giờ đồng hồ hát.

Thời trong thời gian tám mươi của cố gắng kỷ nhì mươi quay trở lại trước, đời sống âm nhạc thủ đô hà nội nói riêng, đời sống văn hóa văn nghệ toàn nước nói chung còn hạn chế và cũng khá đơn giản. Thiếu chỗ vui chơi, thiếu chỗ hàn huyên nên những người dân trẻ vẫn tụ tập nhau lúc thì trong nhà một ai đó, lúc thì ở 1 góc vườn cửa hoa như thế nào đó.

Bạn đang xem: Ngày xưa tôi thầm yêu một người thiếu nữ

Căn nhà số 47 mà mái ấm gia đình Nguyễn cố Duy sinh hoạt nằm ẩn tạ thế dưới tán bàng tủ che trên đường Triệu Việt Vương. Thời đó núm Duy cùng bạn bè, tín đồ ôm ghita, kẻ vỗ tay bắt nhịp, lại còn tồn tại người sáng kiến hơn là gõ đũa tre vào bát sứ vào thau đồng mang như giờ đồng hồ trống. Cố kỉnh thôi nhưng mà vui, những bài hát Liên Xô như "Đôi bờ", "Chiều Mạc tứ Khoa" xuất xắc "Ca chiu sa" hòa ùa cùng với "Thiên thai", "Suối mơ" hoặc "Gửi người em gái", "Gửi gió đến mây nghìn bay", "Lá đổ muôn chiều" tuyệt "Tà áo xanh"…những bài xích hát của Văn Cao, của Đoàn chuẩn một thời lừng lẫy, 1 thời "ngự" vào bao trái tim. Hát với vui hát chính là "bản tính" của thanh niên tp hà nội hồi đó.

Đêm ấy, sau khoản thời gian "câu lạc bộ" chảy trò, vắt Duy chuyển tiễn chúng ta ra về. Anh ngồi lại 1 mình trong căn gác ngoảnh phương diện trông xuống phố mà hốt nhiên thấy lòng nao nao. Một chút ít nuối tiếc ùa về đánh chiếm tâm hồn. Gắng Duy vắt cây bầy ghi ta lên. Anh cúi đầu ngẫm ngợi.

Từ rất xa, khôn cùng xa, giai điệu hoài niệm cùng mọi lời ca mượt tựa như câu thơ thanh thanh "bước vào" khuôn nhạc. Vậy Duy khe khẽ hát: "Và lúc một ngày xuân em biến chuyển thiếu nữ/ ái tình đầu sở hữu hương nhan sắc mùa thu/ Mùa thu, lúc hoa sữa tung ven khía cạnh hồ/ lúc tôi vẫn biết yêu thương lần đầu/ Tôi sẽ nói yêu em trọn đời".

Cũng một ngày cuối thu dẫu vậy là cuối thu của năm 2018, tôi tìm tới ngôi nhà số 47. Bỏ qua câu mời "ngọt lịm" của cô ý nhân viên quán coffe ở tầng 1, tôi bước vào ngõ nhỏ bên cạnh. Từng bước một từng bước chân để trên cầu thang gỗ, tôi như được "cảm nhận" cái cảm hứng chống chếnh của hơn bố mươi năm trước. Bây giờ nhạc sĩ thay Duy bao gồm nhà. Anh nghe tiếng hotline liền ra đón khách. Tôi hỏi luôn luôn sau khi chỉ vừa hạ bạn ngồi xuống ghế: "Anh nói thiệt đi. Cô ấy là cô làm sao mà lừng danh trong phiên bản nhạc "Mối tình đầu" của anh ấy thế?". Nhạc sĩ nỗ lực Duy cười từ tốn, tính anh là thế, ung dung và nho nhã như 1 nho sinh.

Thế cơ mà chuyện là tất cả thật new hay chứ. Nhạc sĩ vắt Duy cởi lòng: Hồi đó, bắt đầu 21, 22 tuổi, trong một lần dự sinh nhật một người bạn, anh đã gặp Hà (Ờ mà đàn bà Hà Nội mười cô thì có tới tám cô thương hiệu là Hà). Hà để tóc nhiều năm chảy suôn qua eo, đàn bà phố Huế tất cả khác, tuy không nhiều nói nhưng gương mặt của Hà rất chi là "hút hồn". Con trai trai núm Duy bên cạnh đó "cảm" ngay cơ mà cũng thật giỏi cô Hà cũng "cảm" đàn ông trai gồm dáng người thanh mảnh, giọng nói ấm êm, lũ hay hát giỏi. Họ yêu nhau như lẽ dĩ nhiên.

Tôi vội ngắt lời: "Rồi chuyện ra sao?". Nhạc sĩ chũm Duy bi hùng buồn: "Chỉ trên hổi ấy tôi còn quá trẻ. Thừa trẻ cần không giữ được Hà". Thảo nào, tôi nghĩ về thầm trong bụng "tình chỉ đẹp khi còn dang dở", thảo làm sao khôn khuây nhằm rồi đúng mười năm sau, ngày "biết yêu thương lần đầu" ấy, anh "thổn thức" từ bỏ hỏi: "Không ai hiểu do sao tình yêu chảy vỡ/ Như hoa ven mặt hồ nước tàn theo gió rét thu".

Lời yêu domain authority diết đã cất lên thành ca khúc "Mối tình đầu". Bài bác hát thành lập và hoạt động và ngay nhanh chóng được đón nhận, được truyền lan qua năm tháng. Một bài xích hát "thật" mang lại nỗi ngay cả tôi, tôi cũng mơ mơ là dường như có chuyện tình của mình ở đó.

Xem thêm: Chia Sẻ Cách Tải Ảnh Trên Google Drive Về Máy Tính Cực Dễ, Tải Ảnh Hoặc Video Xuống Thiết Bị Của Bạn

Thế Duy quê gốc ở 1 làng ven thị buôn bản Bắc Ninh. Cái làng quê nghe dào dạt tiếng nước sông mong vỗ vỗ mạn bờ, loại làng quê nghe thắm đượm câu quan bọn họ dìu dặt "người ở người đi" ấy trong khi đã "gieo" vào trung khu hồn bạn trai Nguyễn nạm Duy rất nhiều xúc cảm nghệ thuật. Kế thừa "gien" hội họa của người phụ thân là họa sĩ, nhà văn hóa truyền thống Nguyễn rứa Khang (họa sĩ Nguyễn núm Khang thông thạo 3 ngoại ngữ Anh, Pháp cùng Trung Quốc, cụ tất cả bức đại cảnh đánh dầu "Phố phường Thăng Long" dài 21 mét được trưng bày ngơi nghỉ Triển lãm Giảng Võ năm 2000, dịp lưu niệm 990 năm Thăng Long - Hà Nội) nên sau khoản thời gian học dứt cấp 3 (năm 1974), cầm cố Duy vào học hệ trung cấp cho trường mỹ thuật công nghiệp.

Nhạc sĩ cố kỉnh Duy bên giá vẽ.

Ra ngôi trường khi new hai mươi tuổi, dòng tuổi sôi sục và song chút xốc nổi ấy dường như không giữ chân "anh nhân viên cấp dưới phòng tuyên truyền" Viện Mắt tw được bao lâu. Thực chất như sau đây Thế Duy trọng tâm sự: "Tôi thấy chán các bước kẻ khẩu hiệu, vẽ tranh cổ động cần xin thôi việc". Xin thôi việc trong nhà theo phụ thân vẽ tranh tìm sống cùng học lên đại học. Xuất sắc nghiệp Khoa xây cất đồ họa ngôi trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 1983 nhưng họa sĩ Thế Duy vẫn "ương ương", anh ham mê "tự do" nhằm vẽ, để đùa đàn, nhằm viết bài xích hát với để hát cho mọi tín đồ cùng thông thường vui.

Tôi hỏi "Mà anh học nhạc nỗ lực nào nhỉ?". Nhạc sĩ chũm Duy kể: "Hội họa thì tôi được học thong dong chứ âm thanh thì "amatơ" thôi. Tôi học thầy Bảo Lâm trên phố Hai Bà Trưng, thầy Bảo Lâm chuyên ghi ta cổ điển, thuộc lứa với thầy Văn Phúc, thầy Hải Thoại - mọi "tay" ghi ta nổi tiếng Hà thành". Lạ không kìa, cũng như người phụ thân Nguyễn thế Khang chỉ là nhân viên Sở Bưu năng lượng điện Hà Nội, thầy Bảo Lâm cũng chỉ cần dân nghệ tay ngang, thầy tuy là phong cách xây dựng sư cơ mà chơi bầy tuyệt đỉnh cùng dạy ghi ta đến học trò theo kiểu "ai yêu thì cho đến chứ ko mở trường".

Mãi sau đây Thế Duy có theo học một lớp hotline là "bồi dưỡng chế tác âm nhạc" vì Hội Văn nghệ hà thành mở. Lớp ấy bởi nhạc sĩ Phạm Tuyên quản lý nhiệm và có những "học trò vang danh" như Trương Quý Hải, Lê Vinh, cụ Hùng ... Anh biến hóa Hội viên ngành music của Hội Văn nghệ hà nội sau khi thừa nhận giải B (không tất cả giải A) trao cho ca khúc "Mối tình đầu" giai đoạn 1991 - 1996.

"Vậy vẽ là bao gồm hay nhạc là bao gồm đây?" - Tôi hỏi cụ Duy lúc biết "cái nhà ông này" tay nỗ lực đàn, tay nắm cọ một thứ hạng "song kiếm phù hợp bích". Nhạc sĩ cầm cố Duy trường đoản cú tốn: "Cọ là nghề được học tập còn bọn là nghiệp nhưng mà anh". Vậy đấy, sinh sống anh thì câu hỏi vẽ tranh nuôi âm nhạc và đúng là một sự phối kết hợp khéo léo.

Không thao tác cho một ban ngành nào, không có chân ở một đoàn nghệ thuật nào mà lại cứ hễ rảnh rang là vắt Duy xách cây bọn lên. Tín đồ ta cơ hội thì chạm mặt anh sẽ say sưa bọn hát sinh hoạt Câu lạc bộ Âm nhạc Cung văn hóa Hữu nghị hà nội thủ đô - chỗ ca sĩ Quỳnh Hoa thống trị nhiệm - lúc lại thấy anh ôm bọn nhiệt tình hát cùng với các bạn nghệ sĩ nước hàn hay Nhật bản bữa anh được sang bên kia giao lưu nghệ thuật. Cũng có lần fan ta lại thấy anh đứng hát hết bài bác này qua bài xích khác sống sân trường cấp 3 Thanh oai nghiêm B, mái ngôi trường anh đã theo học hồi di tản máy bay giặc Mỹ...

Sáng nay khá lạnh, chút giá đầu đông chỉ vừa đủ có tác dụng hồng song má thiếu thốn nữ, chút lạnh đầu đông gợi niềm xao xuyến. Tôi lại ghé qua nhà nhạc sĩ vắt Duy. Anh đã mải miết vẽ tranh. Dứt tay cọ, nhạc sĩ cụ Duy (ờ mà phải gọi là họa sĩ - đơn vị điêu khắc cầm Duy bắt đầu đúng chứ) vị anh từng bao gồm tác phẩm tham dự triển lãm "tranh tượng hiện nay đại" cùng nhiều đóng góp vào vận động mỹ thuật hà thành những năm 1990 - 2005) nghiêng đầu ngắm nghía.

Tôi liếc mắt xẹp nhìn, vẫn là những góc phố nữ tính với hình hình ảnh tà áo nhiều năm thướt tha lướt gió. Vẽ phố phường tp hà nội vẫn là "cái tạng" của nuốm Duy, cũng như "cái tạng" âm nhạc của anh là dịu dàng, đắm đuối.

Rồi cụ Duy cùng với tay đem cây lũ ghi ta nhưng mà anh luôn dựng nó ở bên cạnh giá vẽ. Sau song phút lên dây đàn, anh cất báo cáo hát: "Người em gái ấy đi mặt Hồ Gươm/ sở hữu theo hương sắc xuân về thành phố/ cho tôi một chút mơ màng chiều nay/ Mặt hồ hoàn kiếm xanh trong/ Dòng fan đi bâng khuâng/ Như làn mây mái đầu em dịu bay".

Ôi, thiết yếu quên "mái tóc" nhưng bài hát từ bây giờ nghe vẫn phấn chấn hơn. Tôi nghịch "Gửi fan em gái chưa quen" chắc chắn chỉ là giải pháp nói kị đi chứ như anh "Tôi sẽ hứa yêu thương em trọn đời" rồi kia mà". Thế new biết "Cái thuở thuở đầu lưu luyến ấy/ ngàn năm hồ nước dễ đã ai quên".