NGƯỜI TÔI YÊU ĐÃ RA ĐI MÃI MÃI

Phải chần chừ rất mất thời gian new ra quyết định phát âm bộ này. chính vì tôi biết, mình vẫn khóc. Tôi biết trước câu truyện này là một cái kết BE, tuy nhiên lại không kìm lòng được mà lại đọc nó. Ngay tự văn án, tôi đang biết, hoàn thành của bộ truyện này không phải như phiên bản thân mong muốn. Chúng tôi đều biết trước sẽ không đi đến đâu, nhưng là hết lần này đến lần khác bỏ qua mất hết thảy.

Bạn đang xem: Người tôi yêu đã ra đi mãi mãi

Thời gian trcầu Lúc em đi, cả hai nỗ lực ở cùng cả nhà, cũng từng hy vọng hóng, từng khổ đau, và cả yêu thương thương… Hôm nay tự dưng nhớ tới em còn đã say ngủ, trái tyên ổn tôi vẫn nlỗi cũ tràn đầy ái tình trao em. Người tôi yêu, mong muốn mang đến em khu vực thiên đường thật bình im. Và thiệt sự, tôi đã biết thành xúc hễ vày những loại thứ nhất của cục truyện. Có dòng gì đấy thật dìu dịu, dẫu vậy lại thật nhức. Hạo Nhiên vẫn nói: Chúng tôi đều biết trmong sẽ không còn đi đến đâu. Thế nhưng: hết lần này đến lần khác bỏ lỡ hết thảy. Họ làm lơ dòng nhưng người đời Call là “luân hay đạo lý”. Họ yêu thương nhau, tuy vậy không mấy ai hiểu rằng tình cảm của mình, mặc dù chúng ta không dám đương đầu, không đủ can đảm công khai mặc dù vậy đối với tôi, điều này là đầy đủ. Một tình cảm đầy đủ. “Tôi đã nói những lời tránh việc nói, mặc dù là mượn rượu để nói ra nhưng mà vẫn dọa Hạo Nhiên quăng quật chạy. Thật tốt, cậu ấy nhất định nghĩ về tôi say cần mới vậy, một mực để trong lòng, bị trách phạt cũng ko trách tôi. Tôi thiệt sự đần độn ngốc, lại ko minh bạch được tình yêu và tình bạn. Nhưng là Hạo Nhiên đối với tôi rất xuất xắc, chưa từng có ai đối tôi tốt nhỏng cậu ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình ko đơn độc trong cuộc đời này. Ngày đó phổi bị tan vỡ, lúc đi cấp cứu tôi thực sự sợ, cứ nghĩ về sẽ thành thói quen, thế nhưng…Lúc ấy đã nghĩ về đến Hạo Nhiên, nghĩ về giả dụ nlỗi bị tiêu diệt sẽ không còn thể thấy cậu ấy. Lại nghĩ nếu ko gặp mặt tôi, cậu ấy có nhức lòng hay không? Có lẽ. Nếu cậu ấy là một cô gái thì thật hay, tôi đang nắm tay cậu ấy mà đi trên đường. Gần phía trên lại càng muốn như thế, rất muốn nắm tay cậu ấy. Cậu ấy không biết vì sao tôi thích nạp năng lượng hoa quả lạnh lẽo, đều cười tôi bảo giống như một đứa nhỏ. Nhưng tôi cũng chưa từng nói, hạnh phúc có lẽ cũng tương tự Khi ăn uống trái cây rét, trong miệng lan tỏa những mùi vị tươi mát. Nhưng hạnh phúc thì không thể tải, vì vậy tôi ăn uống thật nhiều hoa quả giá buốt, muốn muốn được cảm giác hạnh phúc gần hơn…” Họ đã từng có lần thấp thỏm, sống mẫu tuổi 18, 19 chúng ta vẫn khiếp sợ một thứ điện thoại tư vấn là đồng tính luyến ái, chúng ta lo sợ góc nhìn của bạn đời, mặc dù vậy, bọn họ vẫn chắt lọc, chắt lọc yêu thương nhau. Tình yêu của họ thiệt rất đẹp, thiệt dìu dịu, thiệt ấm cúng, ko trải qua không ít sóng gió, tuy nhiên lại chắc chắn, hệt như một tường thành kiên cố, càng ngày càng cao, cao cho nỗi không sóng biển lớn làm sao hoàn toàn có thể dấn chìm. Thậm chí 10 năm sẽ trôi qua, tốt hai mươi năm, 30 năm sau, tình thương nhưng Hạo Nhiên dành riêng cho Tôn Dập vẫn như thế, y hệt như một tình thân của fan è giành riêng cho thiên sứ đọng, một thiên sđọng đã bị ông ttránh giật mất. Mãi mãi. Toàn cỗ câu truyện đều ngập trong một sản phẩm công nghệ không gian trì trệ dần, có ấm áp, bao gồm dìu dịu, tất cả bi quan, tất cả tuyệt vọng, bao gồm đau đớn. Có vô số, nhiền đức mang đến nỗi nó khiến cho tôi đề nghị rơi lệ, mũi nghứa hẹn đắng, y như không thlàm việc nổi. Mặc cho dù tôi đã biết trước kết của cục truyện này, tuy thế từng lần, từng lần Tôn Dập bị đưa vào bàn phẫu thuật, rồi từng lần, từng lần Tôn Dập phục hồi, từng lần, từng lần nhì bạn mỉm cười cợt với nhau, ôm nhau, từng lần bọn họ hạnh phúc, tôi vẫn mong mỏi rằng Tôn Dập ko ra đi.Thời gian trước Khi em đi, cả nhị nỗ lực ở cùng cả nhà, cũng từng ý muốn đợi, từng khổ nhức, và cả yêu thương… Tôn Dập đã nên chịu vô số tổn định thương, tôi thật sự mong rằng cậu ấy có thể được hạnh phúc. Quả thiệt, cậu ấy đang hạnh phúc, tuy nhiên vì sao cái hạnh phúc ấy lại thừa nđính ngủi? Đối cùng với Hạo Nhiên cũng thế, cậu ấy yêu Tôn Dập không ít, rất nhiều, vô cùng không hề ít. Xin lỗi, tuy nhiên viết số đông cái này, thiết yếu tôi cũng quan trọng nuốm được nước mắt. Đối cùng với tôi, ấn tượng sâu sắc tốt nhất về Hạo Nhiên là khi cậu ấy nói: “Chờ em khoẻ lại, anh dẫn em về bên.” Cậu ấy nói câu này, ba lần. Lần trước tiên là khi Tôn Dập làm chấm dứt phẫu thuật mổ xoang, Hạo Nhiên đã nói như vậy.“Anh cũng quan trọng ra khỏi em. Em phải nhanh hao một chút khỏe khoắn lên mang đến anh. Chờ em khỏe khoắn lại, anh dẫn em về nhà.”Chờ em khỏe lại, anh dẫn em về đơn vị. Nói cho kia, tương tự trong đôi mắt cả hai phần đa ướt. “Nhà”, một tự vừa ấm cúng, lại vừa xa xỉ biết bao. Tôn Dập tất cả đơn vị, dẫu vậy em không có được niềm hạnh phúc bên dưới mái nhà kia. Tôi có nhà, mà lại ngồi công ty ấy đang trống hốc không còn ai… Chúng tôi tất cả thời cơ xuất xắc không? Dưạ sát vào nhau, cảm giác một chút ấm cúng, và có đầy đủ dũng khí đi tiếp đoạn đường phía trước. Và quả thật Hạo Nhiên đang cho Tôn Dập một nơi, Điện thoại tư vấn là bên, thiệt ấm cúng, cũng thật hạnh phúc. Một chút khoảnh tương khắc lắng đọng ấy lại khiến cho tôi càng đau lòng. Họ niềm hạnh phúc rồi, tuy nhiên, lắp thêm hạnh phúc này lại quá đỗi mong mỏi manh. Tôn Dập vẫn nói: Hạo Nhiên, trước kia em không đủ can đảm nói mang lại anh, em yêu thương anh. Thật ra mỗi ngày thường rất khó khăn, đề nghị làm cho phẫu thuật mổ xoang vẫn càng đau khổ. Nhưng mang lại dù là như vậy, em vẫn mong muốn sống tiếp, anh ở chỗ này, em không sợ.” Thế nhưng: Đó là lần trước tiên em nói yêu tôi, cũng là lần cuối cùng. Tôn Dập ko được nữa rồi, cậu khóc.“Hạo Nhiên, thiệt xin lỗi.” Em khóc. Trong trí tuệ của tớ, em chỉ khóc trước phương diện tôi đúng nhị lần, đó là lần sản phẩm hai, cùng cũng là lần sau cuối…  Có lẽ cậu sẽ đau các lắm, cũng nạm gượng các lắm, cậu do tình cảm của nhì fan mà lại chiến đấu cùng với bệnh tật mang đến tận hiện thời. Nhưng cậu biết, bản thân không được nữa rồi.“Cuộc sống tương tự như một cây đao, nếu không mài, sẽ không còn thể sắc đẹp bén.” “Anh hãy sống tốt…” Đây là câu sau cuối em nói với tôi, sống thiệt tốt… Bây giờ đồng hồ tôi vẫn mang câu kia có tác dụng châm ngôn sống. Là vì chưng em đang nói, cho nên vì vậy tôi thỏa mãn nhu cầu em… Cậu một lần nữa, bị đẩy vào cnạp năng lượng chống mổ xoang lạnh giá kia, để rồi ở yên trên giường, cùng với phần lớn dây dợ bùng nhùng, thật nặng trĩu nề hà, y như đều gai dây đó đang kéo cậu xuống tận vực sâu, chẳng thể thức giấc lại. Cậu, sắp xa lánh rồi. Tôi cảm giác được điều này, tương tự như Hạo Nhiên, thật đau, đau không ít. Lần thứ nhị Hạo Nhiên nói: Chờ em giỏi lên…đợi em tốt lên, anh…dẫn em về nhà…”, nước mắt lại rơi.Có lẽ, thiết yếu trường đoản cú cơ hội phi vào đó và thấy được em, tôi sẽ ý thức được rằng em sẽ không tỉnh lại nữa. Bởi vị em thực sự tái nhợt, hơi thnghỉ ngơi cũng suy nhược, chỉ chú ý vào thứ theo dõi ở bên cạnh bắt đầu biết em vẫn còn vẫn hô hấp. Thế tuy vậy tôi vẫn sở hữu đầy hi vọng, xẹp vào tai em trò chuyện. “Dập, mổ xoang thành công xuất sắc rồi, hiện thời chỉ đợi em xuất sắc lên thôi. Chờ em giỏi lên…chờ em xuất sắc lên, anh…dẫn em về nhà…” Một giọt nước mắt lỡ rơi xuống gương mặt em. Tôi vẫn nói, ngóng em giỏi lên, tôi sẽ dẫn em về công ty. Vội vàng rút ra khăn giấy lau đi giọt nước trên mặt em, vệ sinh sạch mát, rồi phạt hiện nay, trường đoản cú khóe mắt em chảy ra một giọt nước đôi mắt. Tôi bỡ ngỡ khôn cùng, gấp nói: “Dập, Tôn Dập, em thức giấc đúng không? Em tỉnh giấc đề nghị không? Tỉnh lại thì mngơi nghỉ mắt một ít thôi, anh tại đây này, là anh…” Nhưng là em không tỉnh, ngay cả mi mắt cũng không cồn, chỉ tất cả nước mắt rơi xuống… Lần sau cùng Dập mngơi nghỉ đôi mắt, lần cuối cùng, rồi tiếp đến nặng trĩu nằn nì đóng góp chặt, y hệt như cậu nghe thấy giờ đồng hồ của Hạo Nhiên, mong nhận thấy Hạo Nhiên, lần cuối cùng.

Xem thêm:

Tôi gọi: “Dập, em tỉnh giấc sao? Là anh này…” Em nỗ lực msinh hoạt khổng lồ đôi mắt, nhìn vào tôi. “Dập, ngày ngày hôm qua là sinch nhật em, vàng anh khuyến mãi ngay em nhìn thấy chưa?” Tôi thanh thanh rước bàn tay em cải thiện lên, để trước nhẫn trước khía cạnh em. “Là một cái nhẫn bạc, anh cũng có thể có, chờ em khỏe khoắn lại thì đeo cho anh…” Đôi mắt em dần dần đỏ lên. “Dập, sinch nhật hưng phấn, mặc dù đang muộn, mà lại mà ngày hôm qua anh cũng nói rồi, em bao gồm nghe được không? Bây giờ đồng hồ hồ hết chuyện đang xuất sắc, chưng sĩ vẫn chữa được mang đến em rồi, hóng em khỏe mạnh lên, hóng em ko có gì nữa, anh dẫn em về nhà…”Nghe được câu cuối, tôi xúc cảm em run lên một chút, vào hốc đôi mắt đầu phần đông nước. Sở dáng vẻ này, đôi mắt này, y như ngày kia, bi đát, tuyệt vọng. Đôi môi em thô khốc, cầm cố mấp lắp thêm nhưng mà không tài làm sao phạt ra giờ được. Tôi cũng không gọi bác bỏ sĩ tới, chỉ ngồi yên ắng, ngắm nhìn và thưởng thức em. Lại một câu: “hóng em ko có gì nữa, anh dẫn em về nhà…” Lần máy ba, cũng chính là lần sau cùng, tuy vậy, Dập cần yếu quay về nơi ở này được nữa rồi.Đó là 16:15 phút ngày mười tám tháng tư, ngày vĩnh biệt bạn tôi yêu. Một giọt lệ dừng đọng trên khóe đôi mắt em, không có rơi xuống… Tôi vẫn cố chặt tay em, ngồi lặng nơi đó, chú ý em. Linc hồn tôi ko rõ chung cuộc đang lui về ở đâu, lúc ấy rất mực an tĩnh, với man mác.  Cảm giác nlỗi gồm vật dụng gì ngyếu nghứa hẹn vị trí trong cổ họng, thực thụ rất nhức. Dập, cậu ra đi an tĩnh như vậy, cũng thật các nuối tiếc như vậy. Tôi tiếc nuối mang lại hai tín đồ, một tình yêu đẹp nhất, tuy nhiên trường thọ thiết yếu niềm hạnh phúc.Tôi lựa chọn mang lại em một dòng áo sạch sẽ, một loại áo siêu dễ dàng. Hồi học tập đại học công ty chúng tôi thường xuyên cài các cái áo vẻ bên ngoài vậy khi gắng tay nhau dạo cỗ. Đây là một trong những bọn chúng, Tôn Dập hết sức ưa thích, em luôn thích màu sắc trắng… Lau thân thể ốm nhỏ xíu giăng đầy hồ hết vết sẹo lớn nhỏ, nhất là dấu sẹo gần nhất vẫn còn mẩn đỏ, tôi cố gắng thật nhẹ, thiệt dịu, hại làm nhức em. Mặc đến em chiếc áo em thích hợp, những lốt sẹo đầy đủ được bịt khuất đi, ống ống tay áo cũng bao che lên bàn tay cùng một nửa số đông ngón tay, bít đi loại nhẫn. Chúng tôi vốn điều này sống trước khía cạnh tín đồ khác âm thầm yêu thương nhau, bỏ qua tất cả phần nhiều luân lí nhưng tín đồ ta thường xuyên nói, chúng tôi lặng lẽ hạnh phúc. Không được ủng hộ, chẳng được chúc phúc… Cuối thuộc cũng trở nên trừng phạt… Dập, cậu biết không, Hạo Nhiên yêu thương cậu, yêu thương cậu các lắm. Tôi hận chiếc gọi là “trừng phạt” ấy. Cậu không không đúng, Hạo Nhiên không không nên. Tình yêu thương của hai tín đồ ko sai, tuy vậy, tại sao vẫn quan yếu đi mang đến sau cùng, tại vì sao vẫn cấp thiết lưu lại được. Chỉ là được sinh sống bên tín đồ mình yêu thôi, niềm hạnh phúc bình dân đó Hạo Nhiên lại cấp thiết đã có được.“Dập, Tôn Dập, không muốn, không thích.” Tôi liều mình kêu gào, giãy giụa, mấy tín đồ lập tức ngăn tôi nhưng lại bị tôi kéo bao gồm cả phía đằng trước. Không mong muốn thiêu em…Em đã và đang mất, tại vì sao còn buộc phải đốt thành tro…Em đang đau, em cực kỳ hại nhức, em sẽ nói cùng với tôi nlỗi thế… Em đang bắt buộc Chịu đựng nhiều tới nạm, đừng quấy rầy em nữa… Những lời đó hy vọng nói, lại không thể nào phân phát ra được. Những gì nói ra, chỉ nên “không muốn”. Tôi vừa kêu, vừa cầu xin, vừa khóc… Câu truyện đang đi tới hồi xong, vô số nuối tiếc nuốt, hụt hẫng, vô vọng, tuy vậy, tôi vẫn luôn tin vào tình thương của nhì tín đồ. Nó mãi sau bất tử. Tôi ý muốn rằng những người phát âm câu truyện này sau tôi, sẽ khóc, đã cảm đụng nhưng mà ghi nhớ rằng: Tôn Dập vô cùng yêu thương Hạo Nhiên, tương tự như Hạo Nhiên vô cùng yêu thương Tôn Dật.“Tôn Dập siêu yêu thương người kia, đấy là nhẫn kết giao, lũ bọn họ kết hôn, chẳng qua là không có sách vở và giấy tờ gì mà thôi.” 
*
Chuyện của mình, có lẽ rằng yêu cầu nói tới đây thôi… Những cthị xã hy vọng thuộc em thực hiện còn không hề ít, dẫu vậy ở đầu cuối chỉ từ lại tôi tại đây.

Ngồi một mình vào nhà thờ khu vực lần đầu tiên em nói yêu tôi, nhtrần vơi chạm tay vào số chỗ ngồi ở kề bên, tôi lại ngước lên cây thập giá chỉ khổng lồ phệ, và cầu nguyện…Thượng đế…Thế giới hiện thời của mình, không tồn tại tmùi hương nhức, cũng chẳng còn hạnh phúc…Trước năm lên mười tám, tôi không lo không nghĩ, từng ngày sống…Sau đó, tôi yêu một người…Rất yêu thương, khôn xiết yêu…Người đó khiến cho tôi nô nức, hạnh phúc…Những tháng ngày nghỉ ngơi mặt em, là đông đảo ngày có chân thành và ý nghĩa nhất…Bây giờ, em sẽ ra đi.Cuộc đời này, tôi không có gì hi vọng vào điều gì nữa… Chỉ muốn rằng tôi bao gồm kiếp sau…Đến lúc ấy, bất cứ em là phái mạnh hay con gái, bất cứ tôi là phái nam hay cô gái, phần nhiều không quan lại trọng… Chỉ nên cho Shop chúng tôi được yêu thương nhau, và trải qua những mon ngày tầm thường đạm đạm vào đời… …Cnạp năng lượng đơn vị này, cài, là để đón em trở về. Chúng tôi sẽ thuộc sinh sống làm việc đây…

Dập, em sẽ tách anh đi tía mùa đông rồi, tại đây thực rét mướt, còn tồn tại tuyết.Dập, bố trong năm này, anh vẫn nghe em, sống thiệt xuất sắc, một khắc cũng không lười biếng… Anh đang sinh sống thiệt giỏi, sinh sống cho trăm tuổi, khăng khăng là hồi xưa anh sống hạnh phúc, vì vậy ko đảm đương nổi số đông bất hạnh mà em buộc phải trải qua. Cho đề nghị anh muốn trải hết phần nhiều khổ nàn làm việc đời, để về sau lúc chúng ta chạm chán lại nhau, anh vẫn gọi hơn trong tâm em vẫn căng thẳng cho nhường nào…Dập, em có biết ko, các lần tham dự lễ hội với quý khách, anh luôn luôn mặc thiệt bhình họa bao, mỗi bộ đồ quần áo đa số có phong cách thiết kế rất là tinh tế và sắc sảo, tuy thế không ai biết, những lần ấy anh đầy đủ khoác phía bên trong một cái áo của em, chiếc áo cơ mà em đam mê.Dập, anh nên đi…Chúng ta tại thị trấn này gặp mặt nhau, quen thuộc nhau, yêu thương nhau, trải qua từng nào chuyện… Mười năm cứ đọng điều này đi qua. Mười năm kia, anh chần chừ em, em cũng ko nằm trong về anh… Mười năm sau, ý muốn rời khỏi thành thị này, bởi em đã đi được mất, anh cũng không còn gì lưu lại luyến…Dập, nhà đất của họ, cứ điều đó trống ko, anh sẽ buôn bán nó đi, nhằm cho tất cả những người không giống vào đây sửa chữa thay thế theo ý muốn, rồi có theo tiếng cười cợt rộng phủ khắp ngôi nhà này. Anh chỉ có thể mang theo đồ vật của họ, với cả nhị con rùa nhỏ chúng ta thuộc nuôi nữa. Nếu nhỏng linc hồn em vẫn tại chỗ này, thì hãy đi theo anh nhé, được ko em…

Đứng cạnh đụn hành lí, nhắm đôi mắt lại, cảm giác lần cuối không khí công ty chúng tôi từng cùng mọi người trong nhà thông thường sống, lần sau cuối. Bất hốt nhiên trong đầu vang lên câu hát “…chấp nhận được ko, đừng rời khỏi em nữa, chúng ta ở chỗ này, cùng ngóng mặt ttránh lên.” Tôi mong muốn mang đến một phương ttách không giống, địa điểm đó không có mất non nhức thương, vị trí đó tôi vẫn như cũ, đợi em về…Khxay lại ô cửa, đều thiết bị rất gần gũi cũng khxay lại trước mắt.Dập, họ đi thôi…  Dập, Hạo Nhiên Điện thoại tư vấn cậu cùng đi kìa…