Đàn Bà Tuổi 70

Hơn nửa tối, Thúy Call di động cầm tay mang đến Hùng, thì thầm:- Anh vẫn ở trong phòng 1 mình cần không? Nghe em nhé. Hùng sẽ ngủ đủ giấc bực mình vị bị thức, giọng cáu kỉnh:- Có gì ghê gớm không mà lại phải Hotline vào khung giờ này?

Hơn nửa tối, Thúy gọi di động cầm tay mang đến Hùng, thì thầm:

- Anh vẫn của nhà một mình cần không? Nghe em nhé. Hùng đang ngủ ngon giấc bực mình bởi bị thức, giọng cáu kỉnh:

- Có gì gớm ghê không nhưng phải Điện thoại tư vấn vào khung giờ này?

Thúy vẫn nũng nịu:

- Anh sao thế? Em trên đây mà.

Bạn đang xem: Đàn Bà Tuổi 70

- Biết rồi, nói đi, tôi nghe trên đây.

Sao Hùng lạ thế? Nếu anh hóm hỉnh như đông đảo lần “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi” thì lại khác. Thúy thở dài, đặt sản phẩm xuống, nghĩ là núm làm sao Hùng cũng call lại tức thì. Lúc ấy cô đã nói. Chuyện tày trời chđọng bao gồm bắt buộc đùa đâu. bởi thế cô mới cần Hotline thật khuya, để gia đình cô, bố mẹ với loại Thùy em gái ngủ không còn không có bất kì ai nghe cô nữa cùng bên công ty Hùng, cha mẹ anh cũng đang say giấc. Chỉ tất cả hai đứa với nhau thôi, cô vẫn thì thầm thật là âu yếm:

- Em có tnhì rồi…

Cô mong mỏi nghe Hùng làm phản ứng như thế nào. Chỉ buộc phải qua giọng nói của anh ý là cô đọc hết. Anh vui thăng hoa tuyệt lo âu, hay tưởng cô đùa?... Nhưng Thúy thao thức xuyên đêm ko nghe Hùng gọi lại. Sáng bữa sau gặp gỡ nhau, Hùng chăm chắm chú ý Thúy:

- Sao em phờ phạc thế? Đêm qua bao gồm chuyện gì?

Thúy uất nghẹn, giận điên lên. Chính tại anh, bởi sự thờ ơ của anh ý mà anh sẽ không khi nào được nghe câu vấn đáp mà đúng ra đêm hôm trước anh sẽ biết. Cô hờ hững.

- Hơi mệt nhọc.

Hùng phẩy tay quăng quật đi:

- Nhõng nhẽo thừa. Từ ni bỏ dòng đẳng cấp vẫn tối bắt tín đồ ta ngủ dậy đi nhé. Vớ vẩn!

Thúy cúi người xuống, không nhìn theo anh như đều lần, đôi mắt bâng khuâng. Cô đang tin, sẽ yêu thương anh biết bao bởi vì tưởng rằng anh cũng rất yêu thương cô. Anh đã nhiều lần mời cô mang đến bên đùa, dạy dỗ cô học thêm tiếng Pháp. Anh đã hết sức thong dong nghiêm túc cho tới Khi giảng về động tự aimer, anh viết vào vở mang lại cô: “Je t’ aime” rồi bảo cô về tra trường đoản cú điển. Mặt cô mẩn đỏ lên. Chẳng đề nghị tra cô cũng biết “Je t’ aime” là “tôi yêu em”, tuy vậy cô vẫn ngồi lặng. Anh nữ tính đặt bàn tay lên các ngón búp măng của cô ý đang đặt lên cuốn nắn vsống rồi khẽ nâng mấy ngón tay nhỏ của cô ấy để trên môi. Cô tá hỏa vực dậy. Anh tất cả yêu thương cô thật không? Tyên cô đập lăng loàn. Anh cũng vực dậy theo, dịu vòng tay ôm cô vào ngực, thì thầm:

- Ngoan như thế nào, đến anh ôm một tí tẹo thôi.

Vừa nói bàn tay anh vừa thò qua vạt áo đưa lên ngực cô. Thúy lạnh bừng khắp cơ thể nhưng lại cô vẫn đầy đủ tỉnh giấc táo giằng mình thoát ra khỏi tay anh chạy xuống cầu thang. Anh chạy theo:

- Em sao thế?

- Em về đây!

Cô về, quên cả mũ và sách vở còn bỏ trên bàn.

Đã 23 tuổi rồi tuy vậy Thúy không dấn lời yêu ai, không một thằng con trai nào đụng được vào bạn cô.

Bố người mẹ đang nhắm cô mang đến anh Hiệp ngơi nghỉ cạnh bên. Hiệp học tập với Thúy tự nhỏ bé, chỉ hơn cô một tuổi yêu cầu cô vẫn đồng ý cho anh là “ttốt con” không xem xét. Anh to lớn đẹp trai nhưng mà nhút ít hèn hết sức. Tối làm sao Hiệp cũng sang nhà cô chơi, thấy chị em làm cái gi là sà vào góp. Nào tách lạc, làm sao giã vừng, nào cuộn len… Anh chỉ nhìn Thúy mỉm cười, chẳng nói năng gì.

*
Minch họa: Vnạp năng lượng Nguyễn 

Bố cô bảo:

- Con trai nhưng mà chuyên cần, ít nói là đứa rất an toàn và tin cậy. Mày mà lại sa vào tay thằng như thế nào lém lỉnh hãng apple bạo là bị tiêu diệt đấy bé ạ.

Ôi lời của cha. Ở đơn vị Hùng về, Thúy không sao quên được bàn tay của Hùng đúng là nằm trong nhiều loại hãng apple bạo rồi. Nhưng cô không khi nào biết đến xúc cảm ngọt ngào êm dịu và bừng bừng nhỏng lúc mấy ngón tay anh va vào ngực cô. Ngay khi đó cô sẽ muốn đứng lặng để anh vuốt ve, nhằm mặc anh ao ước làm những gì thì làm cho. Thúy rùng mình do đa số cảm xúc lần đầu cô biết, vì chưng những ý nghĩ liều lĩnh mà nhờ bạn dạng năng mà lại cô thoát ra được. Cô vừa vào trong nhà và còn bàng hoàng thì Hùng đang Call điện năn uống nỉ:

- Thúy ơi, mang đến anh xin lỗi. Mai em cứ đến học nhé. Anh hứa hẹn sẽ khá ngoan mà!

Thúy mang đến cùng ngồi mặt bàn ko nói năng gì. Hùng mnghỉ ngơi cuốn nắn từ điển.

- Nào từ bây giờ ta học tiếp…

Cô ngước chú ý anh, ngơ ngác với mê mệt. Cô thì thầm:

- Anh biết ko, suốt từ bé mang lại giờ em rất siêng năng học tập thể thao thể dục thể thao. Em… em… ngực của em khôn cùng đẹp nhất.

Hùng thư thả cấp lại cuốn nắn tự điển. Anh dè cổ dặt.

- Cho anh nhìn một tí tẹo xem như thế nào. Anh không làm những gì đâu.

Thúy ngả đầu, nhắm mắt và Hùng siêu nhẹ nhàng mở từng chiếc khuy áo của cô. Anh hkhông nhiều hà: “Đẹp quá”. Bàn tay anh nhè cổ vơi chạm vào vắt vú. Thúy giật nảy bản thân cùng ngồi trực tiếp dậy, vội vàng gài lại khuy áo. Cô cười:

- Thôi, vắt đủ rồi.

Hôm ấy họ học tập khôn cùng tráng lệ và trang nghiêm, chỉ thoảng thoảng va sát vào nhau với các luồng năng lượng điện chết fan. Nhưng Thúy hết sức vững vàng, cô không hề tỏ ra nghẹn ngào.

Không biết có yêu cầu quyết đoạt được cô không mà trường đoản cú hôm ấy Hùng đáng yêu khôn xiết. Anh săn đón từng ý yêu thích của cô, download khuyến mãi cô mọi thứ dụng thể dục đắt tiền như vợt tennis của Đài Loan, mấy hộp bóng, chiếc áo bơi của hãng thời trang và năng động lừng danh... Anh nói một cách khác điện mời cô đi bữa sớm rồi rủ cô đi ăn chiều ở 1 tiệm nhỏ chú ý ra hồ nước siêu thơ mộng cùng với cái brand name lắng đọng “Quán Mai Hoa”. Buổi về tối anh lại có vé xem ca nhạc gần như 200 nngu một song, năn nỉ cô ngồi sau xe cộ để anh đưa đi…

Bố chị em thấy Hùng cho đơn vị luôn luôn cùng cùng đi dạo cùng với Thúy thì nhắc:

- Trông nó cũng khá được đấy nhưng lại đề xuất cẩn thận bé ạ.

Còn cẩn trọng làm thế nào được nữa. Chỉ xa anh ấy một loáng đang thấy thừa lâu năm. Ngồi sau xe pháo, tựa vào vai anh, nhắm mắt lại nghe gió lướt qua má mình new ấm cúng làm sao, cứ y tựa như những ngón tay dịu dàng êm ả vuốt ve. Chỉ sau vài ba tháng được anh tận tụy nồng nhiệt, Thúy đang không thể giữ lại được mình lúc anh năn nỉ:

- Cho anh chú ý một tí tẹo thôi như thế nào.

Hôm ấy phụ huynh về quê, bà góp câu hỏi cũng xin phép ngủ. Căn uống công ty tứ tầng của gia đình anh rộng thênh thang chẳng tất cả một ai. Và cô vẫn ngoan ngoãn ngồi im nhằm anh cởi áo. Cô đang chết lịm đi, nằm bất tỉnh phải không thấy anh ngờ ngạc lục tìm mua nào đó thương hiệu tnóng ga trải chóng. Cô nkhiến thơ quá, cô lừng chừng là anh sẽ thất vọng hết sức, chán nản vô cùng Khi không kiếm thấy mọi tín hiệu của một cô gái còn vệ sinh.

Thúy lần đầu tiên trao thân cho một người đàn ông là anh. Với cô, cố gắng là tất cả rồi. Cô thấy mình đã trực thuộc về anh trọn vẹn. Cô yêu thích mê anh, bất kể thời điểm như thế nào anh gọi là cô đến. Trong đôi mắt cô, trong thâm tâm cô, anh đẹp mắt quá, tuyệt đối thừa, yêu thương cô quá! Còn anh quả tình thuở đầu bị cô cuốn hút. Anh sẽ thành thực yêu thương cô. Nhưng rồi anh cho là bản thân biết cô đã hết thời con gái, anh chỉ với tận dụng cô nhưng thôi. Nhưng anh không nói gì, chỉ âm thầm suy nghĩ xấu về cô. Anh đâu biết vì trường đoản cú nhỏ bé mê man mê thể dục thể thao, như thế nào dancing dây, rượt đuổi, bơi lội, kéo co… yêu cầu sẽ các lần cô bị ngã đau và màng trinc bị rách rưới từ bỏ khi nào cô cũng lần chần. Cho mang lại dịp thấy lâu không kinh nguyệt, cô 1 mình đi demo cùng biết tôi đã tất cả thai. Đêm ấy, cô đợi thiệt khuya mới Điện thoại tư vấn năng lượng điện cho Hùng, cứ đọng nghĩ rằng anh đang vui thăng hoa, hoặc lúng túng, nhưng lại cố định anh đã bàn tức thì cthị xã cưới. Ngờ đâu cô còn chưa kịp ngỏ lời anh vẫn siêu bực bội cùng bàng quan chỉ ra rằng cô nũng nịu làm anh mất ngủ. Cái phẩy tay bỏ đi phũ psản phẩm của anh vẫn khiến cho Thúy thức tỉnh. Cô nhìn lại toàn cục quá trình cô cho cùng với anh và nhận biết rằng vừa mới đây anh chỉ từ tận dụng cô thôi. Thúy bỗng nhiên kinh hãi và thấy kinh tởm anh, kinh tởm cả mình. Cô quyết định cấm đoán anh biết mình đã có thai cùng với anh. Cô đủ sáng ý để hiểu rằng cùng với thái độ thờ ơ bây chừ, anh đang nghĩ kia rất có thể không phải là con anh!

Cô đưa ra quyết định không chạm mặt Hùng, ko Hotline năng lượng điện mang lại anh nữa. Cô hi vọng sự thay đổi của cô đang khiến Hùng hốt hoảng sợ mất cô. Anh sẽ đến, vẫn lại chiều thương thơm săn sóc. Nhưng thiệt đau lòng. Anh không hề tìm kiếm cô, không thể điện thoại tư vấn năng lượng điện. Thúy gọi là mọi cthị trấn buộc phải ngừng. Nhưng cô không muốn phá thai. Đó là tình yêu đầu của cô ấy, cô dám chịu đựng trách nát nhiệm. Bây giờ đồng hồ bạn ta cũng không hề phê phán các cô gái hoang thai như lúc trước. Cô vẫn chịu đựng được. Chỉ sợ bố mẹ thôi. Thúy cân nhắc, xem xét rồi một hôm cô tìm kiếm gặp Hiệp.

Hai fan ngồi trong một quán cóc đìu hiu mé quanh đó khu dã ngoại công viên rợp bóng cây. Xưa ni không lúc nào Hiệp dám đụng vào bạn cô đề xuất anh run run Khi Thúy chủ động cầm tay anh. Cô chú ý vào đôi mắt anh hỏi nhỏ:

- Anh yêu em thật chứ? Anh tất cả cưới em ngay lập tức được không?

- Ôi Thúy! Em làm thế nào thế? Anh cảm ơn em hết sức.

Hiệp xúc hễ thiệt sự. Anh ko khi nào dám hy vọng Thúy đang đồng ý rước bản thân. Hiệp kinh ngạc thấy hai con mắt Thúy đẫm lệ. Cô khóc rồi ngước lên chú ý anh:

- Em yêu cầu trúc dấn với anh tất cả. Em không yêu thương anh, tuyệt nói đáng ra là em chưa yêu anh. Nhưng nếu chúng bản thân lấy nhau, em tin chắc chắn là rồi em đã yêu thương anh, kính trọng anh và chúng bản thân vẫn hạnh phúc.

Hiệp ngơ ngác:

- Em sao thế? Có cthị trấn gì với em à?

- Vâng. Em đang sẵn có tnhị với một bạn dẫu vậy bạn ấy không yêu thương em, nhưng em lại không muốn phá tnhị đi. Nếu anh không rước em, em vẫn sẽ đẻ con, nuôi nhỏ một mình. Em chỉ sợ với thương thơm bố mẹ.

Xem thêm:

Hiệp cúi đầu yên thinh. Anh vẫn biết kẻ chính là ai. Hắn thường xuyên hay đến nhà Thúy (ngay bên cạnh công ty anh), những lần gửi Thúy đi dạo. Nhưng anh ko khi nào rất có thể ngờ Thúy lại dễ dàng trao thân mang lại hắn. Thúy hiếu rượu cồn, tinch nghịch, hững hờ với anh cho vậy. Hiệp vùng dậy, lờ đờ đi về phía khu dã ngoại công viên. Anh đứng gục đầu vào một thân cây rất rất lâu. Lúc anh quay lại thì Thúy đã từng đi rồi. Anh còn đủ bình tĩnh trả tiền bánh chi phí nước cho tất cả nhì người, tuy nhiên phần đa vật dụng bày trên bàn vẫn còn ngulặng. Hiệp chú ý xung quanh tra cứu cô, đột nhiên thắt lòng nlỗi thể anh đã mất cô vĩnh viễn. Không, anh sẽ không để cô đi khỏi cuộc đời bản thân. Ttránh sẽ đến anh một người lũ bà khôn xiết thật tình cùng khôn cùng từ chủ, sáng sủa. Anh phát âm, cô bao gồm đầy đủ bản lĩnh để gia công nhỏng cô nói: đẻ con cùng nuôi bé 1 mình. Anh vẫn chơi với cô từ bé. Anh yêu thương cô và tha đồ vật đến cô. Anh tin là rồi cô đang yêu anh nlỗi cô vẫn nói. Anh quan yếu nhằm toàn bộ vuột khỏi tay bản thân. Anh ao ước share cùng với cô gần như điều… Và anh hy vọng vào niềm hạnh phúc. Hạnh phúc trở ngại tuy nhiên cố định sẽ tới nếu trường đoản cú bản thân biết vun đắp cùng tin tưởng.

***

Bé Thương thơm Thương thơm của tía Hiệp cùng bà mẹ Thúy bây giờ sẽ lên mười. Nó còn có thêm em trai là cu Thiệp lên năm nữa. Có bé bỏng không khi nào biết nó có một tín đồ cha không giống. Bố siêu yêu nhì bà mẹ nó, còn người mẹ thì ví dụ là mến yêu cu Thiệp hơn. Nhưng nó cũng chả tị nạnh cùng với em. Nó thường xuyên ôm cổ bố nũng nịu:

- Con trai thì rộng gì đàn bà tía nhỉ. Sau này bố mẹ già đi ấy à, xuất xắc là gần như lúc tía đòi đnóng lưng này, người mẹ đòi nhổ tóc ngứa này, mới biết là con rộng đứt em cu nhá!

Bố nó nháy mắt:

- Với cha thì lúc nào con cũng chính là phụ nữ rượu của cha mà!

Nhưng rồi rất nhiều cthị xã ko êm thnóng mãi. Mấy năm tiếp theo, tất cả một đợt rã học tập, mẫu Thương Tmùi hương thấy có một người bọn ông kỳ lạ hoắc đón con đường nó. Ông ta trông già hơn tía, ăn diện chững chạc vẻ bên ngoài cán cỗ cao cấp tuy thế nó vẫn im re cảnh giác. Ông ta tiến lại gần nó, run giọng hỏi:

- Cháu là con mẹ Thúy yêu cầu không?

Nó khẽ gật. Ông lại hỏi:

- Cháu sinch ngày… tháng… năm… nên không?

Thương thơm Thương gớm ngạc:

- Sao bác bỏ biết ạ?

Ông ta căn vặn nhì tay vào nhau, khẩn thiết nnạp năng lượng nỉ:

- Tmùi hương ơi, chưng đề xuất chờ mãi, đợi mãi, bây giờ mới dám tìm chạm chán con cháu. Bác xin cháu chớ nói gì với bà mẹ. Chiều mai tan học tập, con cháu mang lại chưng gặp gỡ một lát được không? Cthị trấn đặc biệt lắm, đặc biệt quan trọng đối với tất cả hai bác con cháu ta. Đây chưng mang lại cháu duy trì chứng minh tlỗi của bác. Chiều mai nhé…

Nói rồi ông ta bỏ đi, vướng lại Thương thơm Thương ngờ ngạc chẳng gọi gì. Nó vẫn mười bốn tuổi, chiếc tuổi khôn xiết hiếu kỳ, ao ước chứng tỏ tôi đã là 1 bạn Khủng ung dung, ước ao gồm có kín riêng biệt bốn. Người lũ ông này sẽ không làm nó sợ hãi cơ mà chỉ khiến cho nó thấy tmùi hương. Nó vô cùng hy vọng biết ông ta đã nói với bản thân chuyện gì. Và nó sẽ lạng lẽ không nói gì với ai. Nó cẩn thận lật lại tnóng chứng tỏ thư. Ông ấy rất tin cẩn mình trên đây. Tên ông là Lê Tiến Hùng, sinh năm 1958, hơn cha bản thân sáu tuổi, cũng bạn Thành Phố Hà Nội tuy vậy vẫn nghỉ ngơi trong thị trấn TP HCM.

Chiều bữa sau nó nói với bà mẹ trước khi tới trường là đã về muộn vày còn thuộc các bạn cho thăm cô giáo tí hon. Cũng chả gọi sao nó dối trá cứ đọng như đã thân quen. Nó không thấy nghi ngại gì người bầy ông lạ mặt trong ngày hôm qua. Nó cảm giác chắc chắn rằng ông muốn nói cùng với nó điều gì cực kỳ đặc biệt. Và cả buổi học tập nó cđọng lúng túng ko yên ổn.

Hùng cùng bé bỏng Tmùi hương Thương ngồi đúng dòng cửa hàng cóc mà lại cách đây không lâu cha Hiệp và mẹ nó sẽ ngồi, tuy nhiên tất nhiên cả nó với ông bố thực thụ của nó phần đa lần khần điều này. Ông Hùng Gọi cho nó một cốc nước cam với rút ít trong túi ra một xấp ảnh:

- Cháu xem đi.

Thương Thương reo lên:

- Ôi chị em con cháu trên đây mà. Xinh quá bác bỏ rò rỉ. Với lại đó là chưng đúng không? Nhưng bác bây chừ Khủng, à hiện nay bác… không giống thừa. Hai tín đồ xa xưa thân nhau rò rỉ chưng thất thoát. Chụp ảnh phổ biến những thay này tuy vậy.

Rồi nó hồn nhiên liến láu:

- Cháu đoán nha! Đây là nhị bạn ngồi bên trên thuyền ở Hồ Tây. Đây là cùng đi bơi lội trên biển. Cái này là chụp vào sảnh viện bảo tàng thẩm mỹ và nghệ thuật, còn đặc điểm này là vào Văn Miếu đúng không nào bác?

Rồi nó chăm chú ngước lên quan sát ông, vẻ tò mò và hiếu kỳ tinch nghịch:

- Cháu biết rồi cơ. Bác cũng yêu chị em cháu mà lại ko rước được nhau bắt buộc ko ạ?

Ông Hùng ngồi, nhị tay ôm đầu, vẻ của fan thất bại:

- Ừ, chưng cũng yêu người mẹ con cháu nhưng bà mẹ cháu bất ngờ đột ngột làm đám cưới với ba cháu hiện nay, không nói cùng với bác bỏ một câu nào.

Thương thơm ngơ ngác:

- Nhưng mà Chắn chắn người mẹ con cháu cũng yêu chưng chứ? Hay đi chơi, giỏi chụp ảnh chũm này dẫu vậy.

- Ừ, bà bầu cháu cũng yêu bác chứ đọng. Cho cho giờ chưng cũng không hiểu nhiều tại sao bà mẹ bất ngờ đột ngột đi đem ông chồng. Hay là vì ông bà con cháu ép? Hoặc là bà bầu giận gì bác? Thương thơm à, chưng xin con cháu làm sao nhằm chưng được nói chuyện cùng với bà bầu con cháu một lượt, một đợt thôi.

Cái Thương cười thiệt tươi:

- Việc gì bác bỏ phải dựa vào cháu ạ? Bác cđọng cho cơ quan bà mẹ cháu hoặc mang lại đơn vị. Bố mẹ con cháu nhiều khách du lịch lắm. Bố cháu dễ chịu mà, bác bỏ chớ mắc cỡ.

Hùng rụt rè thăm dò:

- Cháu ơi, ráng ở trong nhà có khi nào con cháu thấy hồ hết tấm hình ảnh xa xưa chị em chụp nhưng mà có bác bỏ không?

Cái Thương thơm nghĩ về ngợi:

- Mẹ cháu các hình ảnh lắm, cháu coi hết rồi. Nhưng mà lại dường như không thấy chiếc nào tất cả bác…

Nhìn đường nét khía cạnh thất vọng của Hùng, nó nói chữa:

- Nhưng nhưng mà thực thì con cháu ko lưu ý. Chỉ có những chiếc như thế này thì con cháu chưa khi nào được coi như.

Hùng chú ý cái Thương thơm đăm đăm nlỗi mong mỏi nói điều gì tuy vậy lại ngập dứt không dám. Cái Thương thơm có vẻ như gọi trung ương sự của ông, nó an ủi:

- Bác ơi, bác bỏ bi lụy làm cái gi. Tình yêu rất lâu rồi, mấy chục năm rồi. Bây giờ đồng hồ ý muốn gặp gỡ lại nhau đi uống nước, đi đề cập lại kỷ niệm xưa, tha hồ nước mà lại bác.

Hùng bất giác phủ nhận. Ôi giá bán nhưng cụ được. Ông những ước ao nói không còn cùng với mẫu Thương thơm. Con ơi, thiết yếu chưng là tía ruột của nhỏ đây. Con quan sát cái miệng này, hai con mắt này của tía tất cả như nhau nhỏ không? Con về xem xét lại ngày cưới của phụ huynh cùng với ngày sinc của bé đi, chỉ giải pháp nhau chừng bảy mon. Thế thì làm thế nào nhưng mà bé mạnh bạo như thế này được hả con? Bố đã đi vào tại nhà hộ sinch rồi, đang biết là bé xuất hiện nặng trĩu ba cân nặng rưỡi. Một đứa nhỏ bé thiếu tháng thì không thể như thế nào hoàn chỉnh như con được… Tmùi hương ơi. Hùng hy vọng được nói toàn bộ, được khóc cùng với cô đàn bà của anh ý. Nhưng rồi lại thôi. Anh biết anh mà vắt là hư hết. Thúy vẫn một đợt nữa giận điên lên. Thúy vẫn nguyền rủa anh, lại thêm 1 đợt tiếp nhữa cần thiết làm sao tha sản phẩm đến anh. Dạo Thúy lấy ông chồng anh cũng khá tiêng tiếc nuối tuy nhiên rồi lại tắc lưỡi bỏ qua. Và rồi anh yêu không còn cô này sang cô khác. Nhưng thực tế anh chẳng yêu thương ai nhưng mà chỉ yêu bao gồm bạn dạng thân mình. Anh đang quên hẳn cô. Từ ngày xưa anh với Thúy không hề gặp gỡ nhau. Rồi anh cũng đem vợ, gồm bé. Chỉ bao gồm điều từ ngày vk ông chồng anh chuyển vào thị trấn Sài Gòn, thằng bé bé anh chẳng may bị tai nạn ngoài ý muốn xe cộ máy mất một chân và bị gặp chấn thương sọ não nahệt như fan dở hơi. Đứa máy nhị thì èo uột, lên mười rồi vẫn chưa học xong xuôi lớp tứ vì thừa yếu hèn.

Lần này anh trnghỉ ngơi ra Hà Thành với bỗng nhiên chạm mặt Thúy dắt chiếc Thương thơm Tmùi hương đi trong siêu thị. Nhìn thấy con bé anh chợt bàng hoàng, tyên ổn nhói nhức lên. Chao, nó tương tự anh quá. Giống hệt chiếc hình ảnh bà bầu anh hồi nhỏ xíu nhưng mà anh vẫn duy trì. Anh kín đáo đáo đi theo nhị người mẹ bé nhưng mà nấp sau những ngăn sản phẩm cấm đoán chúng ta biết. Rồi anh lấn la kiếm tìm cách khảo sát về Thương Tmùi hương. Hiệu trưởng trường bé bé bỏng học tập lại là các bạn cũ của anh ý. Thôi đúng rồi. Ngày ấy… Mình đã yêu Thúy biết bao nhưng mà đã và đang thuyệt vọng biết bao cùng Thúy đã nhận được ra sự ghẻ lạnh của chính mình. Cái tối Thúy call năng lượng điện cực kỳ khuya hợp lý là để báo tin là sẽ bao gồm bé bỏng Thương thơm Thương…?

Anh ước ao ngồi phía trên mãi với cô nhỏ nhắn mạnh khỏe đẹp tươi, máu mủ ruột thịt của anh. Ôi con gái thương mến. Trời đã pphân tử anh bởi anh lỡ vứt rơi nó, bỏ rơi Thúy trong cả quãng thời gian cô đề nghị anh độc nhất vô nhị. Anh đã chơi bời và ngán ngấy toàn bộ. Anh đã mang vợ cùng ý muốn gồm một gia đình tràn trề giờ cười tthấp thơ cơ mà quan yếu nữa rồi. Gia đình hiện giờ nhiều giờ khóc hơn. Anh đề nghị gặp gỡ Thúy, xin cô tha sản phẩm công nghệ cho anh được trao bé xíu Thương…

Hùng đứng lên:

- Thôi cháu về đi kẻo trễ, đến chưng xin cái minh chứng. Để rồi tương lai bác bỏ sẽ tìm chạm mặt chị em.

- Vâng. Cháu chào chưng ạ.

Cái Thương ngoan ngoãn đứng dậy, nhưng lại nó đang khôn xiết tinch rỡ ràng, nó giấu nhẹm một Một trong những bức ảnh của ông Hùng vừa cho xem vào cặp.

***

Ngày mai Thương thơm Thương rước chồng. Đêm ở đầu cuối trong nhà phụ huynh, cô giành ôm mẹ ngủ, đẩy bố lịch sự phòng cu Thiệp. Co rúc vào nách bà mẹ, ôm ngang ngực bà nũng nịu:

- Mẹ ơi, ngoại trừ ba ra người mẹ bao gồm yêu ai nữa không? Mẹ kể cho con đi.

Bà Ngọc Thúy vuốt tóc phụ nữ, thở dài:

- Cả đời người mẹ chỉ yêu gồm một bạn thôi, chính là bố của nhỏ, phụ nữ ạ.

Thương Thương trợn mắt:

- Con đọng chịu đựng đâu. Con lớn rồi, bà bầu buộc phải nói thật cơ.

- Sao bé lại bảo mẹ không nói thiệt với con?

Cô đàn bà cúi xuống cái túi xách tay nhằm bên dưới chân giường, giấu một tấm hình họa ra sau lưng, mỉm cười thiệt tươi:

- Con biết không còn rồi mẹ ơi. Mẹ gồm Chịu nói với con là bà bầu đã yêu thương bạn trong tnóng ảnh này không?

Thúy vươn fan giằng mang tnóng hình họa và sững sờ kêu lên:

- Ai chuyển mang lại con? Từ bao giờ?

Thương thơm Tmùi hương ôm người mẹ, rủ rỉ:

- Bác Hùng đấy chị em ạ. Bác ấy cho nhỏ xem từng nào là hình họa mẹ chụp cùng với bác, bé giấu nhẹm dòng này nhưng bác lần chần nhá. Nhưng đang lâu lắm rồi. Bác ấy mong muốn nhỏ nói với người mẹ cho bác gặp, con bảo bác cđọng mang lại bên hoặc đến cơ sở dễ chịu. Bác nói là đang gặp mặt mẹ mà lại. Thế chưng không đủ can đảm hả mẹ?

Thúy hơi e dè. Con gái đang Khủng rồi. Hay những nói đến nó biết tất cả? Nhưng không. Không. Cô chẳng thể bội phản lòng tin, tình thương của Hiệp giành riêng cho cô và con. Thúy bất giác ngồi lên, điềm đạm nhìn vào mắt cô con gái:

- Có nhỏ ạ, bác tất cả gặp gỡ bà mẹ mà lại mẹ sẽ quên bác rồi. Bác ấy bảo xa xưa yêu thương chị em tuy thế chị em bao gồm chú ý gì đâu. Hồi ấy người mẹ còn nhỏ tuổi hơn nhỏ bây giờ, đi tự sướng cùng với bằng hữu là chuyện bình thường, nhỏ chả thấy bà bầu tất cả sản phẩm gò ảnh chụp với các bạn trai đó sao?

Ngọc Thúy xoa đầu con gái ngủ. Thương Thương thơm vô tứ ko nghi ngờ gì. Mẹ nói đúng. Bọn đàn ông giàu tưởng tượng, cứ nghĩ về cô nào cũng yêu mình. Đồ điên. Cô ôm chị em cười khúc khích rồi ngủ một giấc say.

Nhưng bà Thúy thì chẳng sao ngủ được. Quá khđọng xa lắc xa lơ với việc hiện hữu của phụ nữ chưa lúc nào thôi hành hạ bà. Bà chỉ yêu một bạn là cha của Thương Tmùi hương, là Hùng. Cho đến hiện giờ vẫn cố. Tình yêu cơ mà bà tất yêu như thế nào trường đoản cú lý giải được, chẳng thể làm sao quên đi được. Nhưng bà đề nghị làm nlỗi đang quên, nên làm sao phụ nữ chỉ biết bao gồm tía Hiệp của chính nó thôi. Chỉ bà và ông Hiệp biết nó chưa phải là nhỏ đẻ của ông, một điều ấy thôi cũng đầy đủ nhằm bà tận tụy với ông với các bé suốt một đời.